Thứ Sáu, 03 2016 08:16 CH
中国的
Con gái Đức Phật
09:51 CH | 27/02/2016
 CON GÁI ĐỨC PHẬT

                            Hướng Nhật Quỳ

Những tia nắng cuối ngày đã lùi dần về phía chân trời, nhường chỗ cho màn đêm u tịch đang giăng tấm màn đen qua muôn gốc cây…Boong … boong … boong…Từng tiếng chuông chùa chậm rãi buông vào khoảng không những thanh âm trầm hùng vang vọng. Tiếng chuông buổi sớm thức tỉnh xóm làng sau một giấc ngủ dài, và lại đều đều vang lên mỗi đêm như đánh dấu một ngày đã kết thúc…Trăng mười sáu tròn vành vạnh, tỏa ra một thứ ánh sáng mát dịu đến huyền hoặc! Bên mái hiên thoảng chút hương trầm còn vương lại sau khóa lễ tối. Có một bóng áo lam nhỏ nhắn ngồi lặng lẽ nhìn vào đêm, gương mặt thanh thoát phản phất nét ưu tư sầu muộn! Cái bóng màu lam khẽ xoay người, tựa vào chậu trúc Yên Tử, đôi mắt trong veo phản chiếu bóng trăng tung linh tợ mặt hồ. Ấy là Nhật Ân – cô ni nhỏ vừa trãi qua nỗi đau mất mẹ. Hôm nay là tuần thất đầu tiên của mẹ, người mẹ đáng kính của nó vừa từ giã cõi đời ô trọc, nhẹ nhàng rời khỏi những đau khổ mà bà đã chịu đựng mấy chục năm qua để bước lên một cõi giới thanh cao hơn, nơi ngập tràn hạnh phúc và an lạc. Tuy rằng đã “cắt ái từ sở thân”, nhưng làm sao có thể tránh khỏi sự đau buồn khi bỗng chốc mất đi người thân yêu nhất, người đã ban cho nó hình hài, đã luôn ở bên chăm sóc nó mười mấy năm dài!

 

Đang miên mang trong dòng suy nghĩ, chợt ký ức nơi đâu bỗng tràn về trong tâm thức, khoảng ký ức đẹp đẽ của tuổi thơ mà từ ngày cắt bỏ mái tóc xanh, Nhật Ân tưởng đã không còn nhớ tới… Sinh ra và lớn lên trong vòng tay yêu thương của hai đấng sinh thành, tuổi thơ của nó là những tháng ngày hạnh phúc. Từ bé, nó đã sớm có nhân duyên nơi cửa Phật. Một lần nằng nặc đòi đi tu chỉ vì nghe Ôn giảng Quy Sơn “người xuất gia cất bước là đến phương trời cao rộng, tâm tư hình dung phải khác hơn kẻ thế tục…”. Ồ, đi một bước mà đến tận chân trời thì còn tuyệt vời hơn cả phim siêu nhân nó vẫn xem trên ti vi, thế là bằng mọi giá nài nỉ mẹ dắt lên chùa. Không còn cách nào khác, mẹ phải cho nó ở lại với sư cụ đôi ngày, chẳng cần đợi lâu, ngay hôm sau vỡ lẽ ra, nó khóc òa đòi về với mẹ …! Sự ngộ nhận dễ thương ấy cũng là cái duyên đầu tiên “hạnh ngộ cửa thiền” của nó, đã khởi đầu hành trình tâm linh làm chuyển hướng cả cuộc đời nó. Năm ấy, Nhật Ân vừa tròn tám tuổi!

Bốn năm sau, nó được dự vào đoàn Oanh Vũ của gia đình Phật tử. Bắt đầu những ngày sinh hoạt dưới mái chùa. Bắt đầu làm quen với lời kinh tiếng kệ, với những giờ học giáo lý thấp thoảng bóng áo lam đà, xen lẫn với tiếng chuông nhịp mỏ… Những ngày chủ nhật ấy, nó cảm thấy vô cùng hạnh phúc, không giống như những cuộc chơi hay ăn uống vô bổ với bạn bè, mỗi giờ ở bên cạnh các anh chị đoàn sinh là một giờ thú vị và bổ ích. Đặc biệt là các khóa lễ trên chánh điện, hình ảnh quý thầy, quý sư cỏ đắp chiếc huỳnh y rực rỡ cả đại điện trông thật trang nghiêm! Những bước kinh hành an nhiên vững chãi, cử chỉ, oai nghi từ tốn và thong dong… tất cả những nét đẹp nơi thiền môn dần lắng đọng và kết tụ thành một khối tâm linh bền chắc trong đầu óc còn non nớt của cô bé mười hai tuổi… Để rồi hơn ba năm sau, nó nghiêm trang xin phép ba mẹ cho nó vào chùa tập tu! Ấy là năm cuối cấp II, vừa thi chuyển cấp xong, cô học trò nhỏ lập tức chuản bị hành trang cho chặng đường mới…

Ngày xuất gia là một ngày rằm trung thu bàng bạc cả không gian - nó vẫn còn nhớ khi từng lọn tóc mây rơi xuống, nó nghe tiếng sụt sịt của mẹ và chị, nhưng lạ làm sao. Nhật Ân không hề có cảm giác quyến luyến bi lụy, mà ngược lại. Khi mũi dao cạo chạm vào đầu, trong lòng nó chợt thấy lên một cảm giác quen thuộc tựa hồ nó đã từng làm việc này nhiều lần ở đâu đó trong những kiếp sống trước…Với một niềm tin và lòng thành kính đã được hun đức suốt mấy năm qua, nó chắp tay thật thẳng và khép nhẹ đôi mắt tránh những sợi tóc rơi – những “dợi phiền não” đang được vứt bỏ…

Hồi Bát nhã chìm sâu vào vô tận

        Mái tóc thề xin nguyện hướng Từ quy

     Nương Phật đường mà phát thệ từ bi

      Để hồn bướm thoát ly miền thế tục!”

Năm ấy, Nhật Ân vừa tròn mười sáu tuổi! Mười sáu năm mơ mộng với đời, nay nó đã bỏ lại sau lưng để đến với một lý tưởng cao hơn. Nó đã bước qua những ngày tháng vui chơi cùng bè bạn, bước qua cả những ràng buộc gia đình, bỏ lại tương lai tươi đẹp mà mọi người đã vạch sẵn cho nó, bước qua tất cả để được quỳ chân đấng Từ phụ. Mười sáu tuổi, nó đã xác định được lý tưởng đúng đắn của đời mình. Mười sáu tuổi nó đã chọn cho mình một con đường tuyệt vời mà biết bao người cả đời cũng không tìm thấy được. Mười sáu tuổi, độ tuổi đáng lẻ mộng mơ yêu đương với đời, thì nó đã can đảm bỏ lại tất cả để đến với màu nhiệm của đời sống phạm hạnh! Hoàn toàn thơ ngây và trong sáng, nó bước đến với đạo, dâng hiến cả tuổi thanh xuân của mình cho lý tưởng thanh cao… Thì đột ngột nó nghe tin mẹ mất, đi nhẹ nhàng như cởi bỏ một chiếc áo cũ đã quá nhiều năm! Tâm hồn không chút vẫn đục của nó lần đầu tiên gợn sóng đau thương, lần đầu tiên biết thế nào là nỗi đau mất đi người thân yêu nhất. Mùa hạ an cư vừa mới bắt đầu… Liệu nó có thể vượt qua mà không để lại trong lòng chút gì vương vấn…?

Ngày còn đi học, mỗi lần đi ngang một đám tang, nó đều cảm thấy sợ hãi, nỗi sợ vô hình rằng một ngày nào đó sẽ phải buộc lên tóc mình vành khăn trắng nghiệt ngã! Nó sợ rằng mình sẽ không đứng vững khi mất đi một người thân nào đó trong gia đình. Khi xuất gia rồi, thỉnh thoảng nó vẫn nghĩ đến nhưng đã là người con Phật –“năng liễu thế vô thường”, điều đó sợ nhất đã không làm nó gục ngã như nó vẫn tưởng…“Không nên nghĩ rằng mình sẽ không sống được khi thiếu một ai đó, càng không nên khiến mình không sống nỗi mỗi khi phải rời xa họ! Chẳng ai có thể ở bên con suốt đời, kể cả cha mẹ của con, khi cần, họ có thể giúp đỡ con, nhưng sẽ không thể nào trở thành một bộ phận của cuộc đời con. Hãy kiên cường và dũng mãnh lên, là con gái của Đức Như Lai, con sẽ phải độc hành, độc bộ trên con đường mình đã chọn.” Lời Thầy ấm áp chợt vọng về trong tâm thức, xua tan những âu lo phiền muộn vẫn lan man trong đầu óc nó. “Trong cuộc sống, không có niềm vui nào tồn tại mãi mãi, cũng không có nỗi buồn thiên thu. Con à, định luật vô thường luôn chi phối vạn vật, biết khổ đau nhưng đừng giữ lấy nỗi buồn, hãy tinh tấn lên để tu tập”.

 

Ừ nhỉ! Lục thân quyến thuộc chỉ là nhân duyên, mẹ cha dù ruột thịt gắn bó ắt cũng phải có ngày từ biệt, chợt nhớ câu thơ mà nó từng đọc:

“Hoa nở để mà tàn

Trăng tròn để mà khuyết

Bèo hợp đề mà tan

Người gần để ly biệt”.

Vậy thì cớ sao phải buồn rầu bi lụy khi nó đã là một người xuất gia, luôn được dạy rằng: “Vạn hữu giai không”! Thế gian có câu: “Tôi thấy tôi mất mẹ… là mất cả bầu trời!”. Nó mất đi bầu trời có mẹ, nhưng giờ đây, nó có cả bầu trời siêu xuất thế gian – bầu trời thênh thang không còn luyến ái, không vương tục lụy! Thầy đặt pháp danh cho nó là Nhật Ân, nhắc nhở nó luôn phải ghi khắc trong lòng bốn ân sâu nặng mà một trong đó là ân sanh thành dưỡng dục của mẹ cha. Muốn báo hiếu, trả ân cho người mẹ đã khuất, nó chỉ cần một cách duy nhất là tu tập thật tinh cần, mới có thể hồi hướng cho mẹ… Nó chợt nhớ đến những buổi lễ Trai tăng mấy ngày trước, nhớ đến lời tác bạch mộc mạc chân thành của những Phật tử chân quê  thuần thành: “… Chúng con vô cùng kính ngưỡng hình ảnh trang nghiêm của quý sư trong chiếc y vàng giản dị thanh cao, quý sư là những vị tu hành đã lìa bỏ danh vọng thế gian để chiến đấu với quân ma và chiến thắng chính mình! Chúng con phước mỏng nghiệp dà, mê muội trong luân hồi sinh tử, nay có duyên lành hội ngộ về đây, kính dâng lên quý sư chút phẩm vật đơn sơ , hầu mong gieo chút phước lành trên mảnh ruộng phước đức cằn cõi của chúng con…” Mỗi lần Trai phạn, Trai tăng hay khi thọ nhân vật cúng dường của đàn na thí chủ, Nhật Ân đều nhớ đến lời Thầy dạy, nhớ đến bài học “viên đá mài” mà từ ngày đầu bước chân vào cổng tam quan, Thầy đã hằng nhắc nhở: “người xuất gia như viên đá mài, đàn việt dâng cúng phẩm vật như người mài dao, càng mài dao càng sắc, hòn đá mài ngày càng mòn vẹt đi”.

Thầy luôn dạy bảo, sách tấn huynh đệ nó, không khéo tu thì cũng như viên đá ấy, tức là phước đức ngày càng sụt giảm, còn thí chủ thì tăng phước tăng thọ, người xuất gia một khi công đức không có, phước báu không có hì chẳng những lẩn quẩn trong sinh tử luân hồi mà còn bị dọa lạc trong tam đồ ác đạo. Cho nên cứ mỗi lần thọ nhận thứ gì, Nhật Ân đều cẩn trọng thực hành đúng pháp Thầy dạy, không dàm lơ là, kể cả khi người thân trong gia đình đến cúng dường. Mỗi lần như vậy, Nhật Ân luôn thầm cầu nguyện hồi hướng cho tất cả…Mãi suy nghĩ hồi kẻng chỉ tịch vang lên lúc nào không hay. Nó đứng dậy, hút một hơi thật dài và sâu… Nhẹ nhàng đến trước di ảnh của mẹ, nó thành kính thắp lẹn một nén hương trầm. ngoài kia, làn gió thu nhẹ đưa văng vẳng tiếng công trùng nỉ non, Nhật Ân chợt nhớ mấy câu thơ vừa đọc ban chiều:

Khắc khoải chiều nay cơn gió tạt

Rùng mình em bé nhớ Vu Lan

Ù nhỉ ! Cũng sắp đến Vu Lan rồi ! Mùa Vu Lan đầu tiên không có hoa hồng đỏ…

Tạp chí Hoa Đàm số 24

Các tin liên quan
» Dòng thời gian - 09:47 CH | 27/02/2016
» Mồ côi tội lắm ơi! - 09:44 CH | 27/02/2016
» Ngày con xuất gia - 09:39 CH | 27/02/2016
» Ký ức - 11:34 CH | 28/10/2015
» Mẹ tôi - 03:07 CH | 27/10/2015
» Phật với con tuy hai mà một - 10:47 SA | 26/10/2015
» Thầy trong con - 09:15 CH | 24/10/2015
» Quê tôi - 10:23 CH | 06/08/2015
» Đất sanh cỏ? - 09:02 CH | 05/08/2015
» Ân đức thầy - 11:22 CH | 16/07/2015
» Ký ức tràn về - 09:12 CH | 15/07/2015
» Mùa sen - 09:13 CH | 14/07/2015
» Nắng xuân - 09:27 CH | 13/07/2015
» Sắc tức thị không - 04:05 CH | 21/05/2015
» Lời cảm ơn cuộc sống - 05:52 CH | 20/05/2015
» Có một mùa xuân - 07:45 CH | 19/05/2015
» Lần cuối thăm nội - 05:59 CH | 18/05/2015
Hình ảnh cuộc đời Đức Phật Thích Ca  
XEM NHIỀU NHẤT
1/
06/06/2013 02:32 ( 10198 )
2/
14/01/2013 06:17 ( 8949 )
3/
10/03/2014 23:53 ( 7443 )
4/
12/01/2015 12:24 ( 6695 )
5/
22/06/2013 19:00 ( 6419 )
6/
06/06/2013 03:24 ( 6388 )
7/
05/06/2013 21:53 ( 6183 )
8/
14/01/2013 05:58 ( 5838 )
9/
06/06/2013 04:46 ( 5736 )
10/
14/01/2013 05:58 ( 5677 )
11/
24/08/2013 08:28 ( 5538 )
12/
14/01/2013 05:56 ( 5089 )
13/
10/03/2014 23:52 ( 5049 )
14/
06/06/2013 03:31 ( 4561 )
15/
13/01/2013 23:11 ( 4332 )
16/
23/09/2013 16:17 ( 4225 )
17/
14/01/2013 06:14 ( 4165 )
18/
14/01/2013 06:02 ( 4007 )
19/
08/06/2013 06:04 ( 3716 )
20/
29/07/2014 19:51 ( 3677 )
NHẠC PHẬT GIÁO
TRUY CẬP
Bạn là người truy cập thứ
: 16 372 404
Đang truy cập
: 385

Chinese Buddhism Pages
中国佛教网
http://www.foyuan.cn http://www.fod123.com http://www.hsfj.com http://www.pszj.org http://www.cnbuddhism.com http://www.foyue.net.cn http://www.21foxue.com http://www.foyin.com
http://www.putuoshan.org.cn http://www.fo114.net http://www.chinawts.com http://www.chinafo.org http://www.fjnet.com http://www.chinavegan.com http://www.fowang.com http://www.hongfasi.net